Diệp Cẩn Ninh chết vì đỡ kiếp nạn thay đích trưởng tỷ*.
*Đích trưởng tỷ: chị cả, con gái đầu của mẹ cả (vợ cả của phụ thân)
Kiếp trước, nàng là một tiểu ni cô chỉ tu hành chứ không xuống tóc. Kể từ khi bắt đầu có ký ức, Diệp Cẩn Ninh đã ở tại ni viện. Tới năm 10 tuổi, nàng mới được Hầu phủ đón về, trở thành ngũ tiểu thư, con gái của vợ lẽ.
Diệp Cẩn Ninh ăn sung mặc sướng tại Hầu phủ được 3 năm. Tới năm nàng 13 tuổi, vị trưởng tỷ cao quý kia được đón từ trong cung về phủ. Lần đầu tiên nhìn thấy nàng ta, Diệp Cẩn Ninh cảm giác như thấy một con rắn lạnh băng, toàn thân lộ ra âm khí ớn lạnh, vô cùng nguy hiểm.
Ngày trưởng tỷ ra đời, muôn chim quy tụ*, trời sinh dị tượng 3 ngày 3 đêm. Khắp kinh thành lưu truyền nàng ta có số mệnh đặc biệt, sau này sẽ là người đem tới phồn hoa kéo dài cả trăm năm cho triều đại nhà Ung, là người có tướng mẫu nghi thiên hạ.
*Nguyên tác là “bách điểu triều phụng”, dựa theo truyền thuyết khi phượng hoàng trở thành vua thì hàng năm các loài chim đều bay tới chầu vua và dâng lên phượng hoàng một chiếc lông đẹp nhất. Khi trưởng tỷ của Diệp Cẩn Ninh ra đời, muôn chim quy tụ hàm ý là hoàng hậu trong tương lai.
Từ khi lên 6 tuổi, trưởng tỷ đã được đón vào cung làm bạn học với công chúa. Cũng từ đó, nàng ta quanh năm sống ở trong cung.
Không hiểu vì sao mà Diệp Cẩn Ninh luôn có cảm giác không thoải mái kể từ sau lần nhìn thấy trưởng tỷ. Vì thế, nàng luôn cố gắng tránh gặp phải nàng ta. Cho tới cái đêm trưởng tỷ bị ốm, tận mắt chứng kiến trưởng tỷ cả người thấm đẫm máu, nằm co giật trên sàn nhà, Diệp Cẩn Ninh sợ chết khiếp.
Đêm ấy có một đám hoà thượng tới phủ làm lễ. Trong đó có một vị hoà thượng lông mày rất dài và bạc phơ, đi vào phòng phụ thân.
Gần tới sáng, Diệp Cẩn Ninh canh ở ngoài cửa phòng trưởng tỷ, mơ mơ hồ hồ thiếp đi, rồi mất mạng mà không biết lý do tại sao.
Sau khi qua đời, Hầu phủ lập cho nàng một bài vị Trường Sinh để nhận hương hoa thờ cúng của cả gia tộc.
Hồn phách nàng quấn lấy bài vị, chứng kiến sự thay đổi của Hầu phủ trong mấy chục năm.
Tới lúc này, nàng mới biết cuộc đời nàng thực ra là một bị kịch.
Trưởng tỷ được định sẵn sẽ làm hoàng hậu. Thế nhưng số mệnh nàng ta lại có điểm dị thường. Lão hoà thượng Diệp Cẩn Ninh gặp hôm đó chính là cao tăng đắc đạo của chùa Sùng Dương. Lão cao tăng tính ra kiếp số sinh tử của trưởng tỷ rơi vào năm nàng ta 17 tuổi. Kiếp số này bắt buộc phải dùng mạng sống của một người có cùng huyết thống lẫn số mệnh mới có thể thay nàng ta gánh nạn.
Chỉ là trưởng tỷ sẽ nợ người đó một mạng. Kiếp sau, trưởng tỷ nhất định phải trả lại ân tình này, bằng không số mệnh của hai người sẽ quấn lấy nhau tạo thành nghiệp chướng.
Để đảm bảo vinh hoa phú quý cho cả gia tộc, Hầu gia sau khi tính toán tỉ mỉ kĩ lưỡng và chắc chắn số mệnh của Diệp Cẩn Ninh hợp với trưởng tỷ mới để cho mẫu thân sinh ra nàng.
Vì sợ Diệp Cẩn Ninh vương vấn với trần thế, hồn phách không đủ thuần khiết để thay trưởng tỷ độ kiếp, nàng bị Hầu gia đưa tới ni viện từ khi mới lọt lòng.
Diệp Cẩn Ninh mù mà mù mờ chứng kiến người tới người lui nơi từ đường, chứng kiến trưởng tỷ thuận lợi đăng cơ thành hoàng hậu quay về cúng bái, rồi lại chứng kiến nàng ta thuận lợi sinh ra hoàng thái tử. Tiểu hoàng thái tử đứng trong từ đường, sợ hãi nhìn bài vị của nàng.
Khi Diệp Cẩn Ninh nhìn tiểu thái tử, nàng kinh ngạc nhận ra mình có thể nhìn thấu số mệnh cả đời của cậu bé này. Tiểu thái tử sinh vào tháng 8, năm Sùng Quang thứ 10. Tháng 3, năm Sùng Quang thứ 20, Sùng Quang Đế bệnh nặng qua đời. Tiểu thái tử khi đó mới 10 tuổi đăng cơ làm hoàng đế, sử gọi là Cảnh Dương Đế. Thời gian Cảnh Dương Đế tại vị luôn ở dưới quyền Hoàng Thái Hậu. Trưởng tỷ của nàng buông rèm nhiếp chính, nắm trọn quyền lực trong tay. Vị hoàng đế trẻ cả đời u uất, phiền muộn tích tụ trong lòng, rồi qua đời vào tháng 1, năm Cảnh Dương thứ 23, khi mất chưa tới 33 tuổi.
Diệp Cẩn Ninh cảm thấy thật thần kỳ (*vì nhìn thấy số mệnh =))). Từ đó về sau, mỗi khi có người tới cúng bái, nàng đều thấy được số mệnh cả cuộc đời của họ.
Xem số mệnh nhiều rồi nàng cũng thấy chán. Nàng cũng chẳng nhớ được đã quấn lấy bài vị này bao lâu rồi nữa. Diệp Cẩn Ninh chứng kiến những người quen cũ lần lượt qua đời. Hầu phủ dần dần xuất hiện những gương mặt non nớt mới. Nàng lại chứng kiến chúng trưởng thành. Và rồi, Diệp Cẩn Ninh chứng kiến Trưởng tỷ qua đời. Tới khi tất cả những người đã từng hại nàng đều đã chết đi, oán hận trong lòng Diệp Cẩn Ninh mới biến mất hoàn toàn.
Năm thứ 70 sau khi nàng qua đời, một vị cao tăng khác ở chùa Sùng Dương đi ngang qua Hầu phủ. Ông ta đã rất ngạc nhiên khi nhìn thấy hồn phách nàng. Cao tăng nói rằng, bởi vì Diệp Cẩn Ninh chuyên tâm tu Phật trong 10 năm đầu đời nên đã tu dưỡng ra một trái tim hướng Phật thuần khiết. Về sau, nàng lại được hưởng hương hoa thờ phụng của cả Hầu gia trong mấy chục năm nên đã luyện được một đôi mắt thần thông, có thể nhìn thấu vận mệnh của tất cả mọi người.
Lão tăng cũng nói rằng nàng không đáng bị trói buộc ở nơi này suốt đời suốt kiếp. Sau đó, ông ta vẩy ống tay áo, Diệp Cẩn Ninh liền thấy toàn thân nhẹ bẫng như một dải mây, dần dần tản ra rồi tan biến.
***
Đầu tháng ba, vào lúc hoa đào đương nở rộ, nam thanh nữ tú từ khắp nơi háo hức tụ tập theo tiếng gọi của mùa xuân. Từng nhóm được lập ra để cùng nhau đi chơi xuân, bắt bướm, thả diều, và cưỡi ngựa.
Cũng trong những ngày này, ở Thẩm Kinh đã xảy ra một chuyện lớn. Tiểu công tử của Hầu phủ Tĩnh An cưỡi ngựa đâm phải thứ nữ (người con gái không phải là con gái đầu lòng) của phủ Học sĩ Hàn Lâm Viện. Tiểu công tử bị thương ở tay, nhất quyết bắt phủ Học sĩ phải giao ra người làm cậu ta bị thương, bằng không sẽ không để yên. Nhưng thứ nữ của phủ Học sĩ bị thương ở đầu, hôn mê 3 ngày rồi mà vẫn chưa tỉnh.
Phủ Học sĩ rối loạn như mớ bòng bong. Lý do không phải là lo lắng cho sự sống chết của người con gái, mà là sợ rằng nếu như con bé cứ thế mà chết đi, phủ Học sĩ sẽ không biết lấy người nào để giao cho Hầu phủ Tĩnh An.
Khi Diệp Cẩn Ninh tỉnh lại, bên cạnh là tiếng một người phụ nữ đang cố kìm nén tiếng khóc, cùng với lời quở trách của một người khác đối với người phụ nữ ấy.
“Muội nghe ta nói, vì tiểu Hầu gia trước đó đã biết mặt của nha đầu Cẩn nên cả phủ Học sĩ đều bị liên luỵ. Con bé thì tốt quá rồi, hai mắt cứ nhắm chặt, không biết thế giới bên ngoài đang xảy ra bao nhiêu là chuyện. Cho dù không biết đi chăng nữa, lúc nó tỉnh lại cũng khó đảm bảo tai hoạ này đã qua. Chỉ khổ cho nha đầu Tuyên nhà chúng ta, cả ngày bị lão phu nhân (bà nội) với thái thái (mẹ cả) bắt đi nghe ngóng chuyện ngày hôm đó.”
“Việc này đều do nha đầu Cẩn gây ra, không liên quan chút nào tới Tuyên, nên cho dù nó có không tỉnh lại, dù có phải khiêng cũng khiêng tới trước mặt tiểu Hầu gia để nhận tội. Nếu muốn lấy Tuyên nhà ta ra gánh tội thay, ta là người đầu tiên không đồng ý.”
“Muội nghe ta mà chấp nhận đi, dù gì nha đầu Cẩn cũng không thể nào tốt lên được nữa, thôi thì nhân lúc nó còn thở mà khiêng tới chỗ tiểu Hầu gia, tránh cho muội bị liên luỵ vô cớ.”
Diệp Cẩn Ninh nghe tới nhức cả đầu, hai bên tai cảm giác như có con ruồi bay qua bay lại, ong ong ong ong. Nàng không nhịn được nữa mà thốt lên “Câm. Miệng”.
Âm thanh khàn khàn khiến cho Diệp Cẩm Ninh cảm thấy như bị nói ra sau khi cổ họng bị bỏng, cực kỳ khó nghe. Thế nhưng âm thanh này đã hoàn toàn khiến cho tiếng ong ong bên tai nàng biến mất.
Diệp Cẩn Ninh lúc này mới thấy vui lên một chút. Nhưng cơ thể lại bị người ta nắm lấy thật chặt, đau tới mức làm nàng chau mày và mở to mắt.
“Nha đầu Cẩn, cuối cùng thì con cũng tỉnh lại rồi. Nếu con mà còn không tỉnh, tiểu Hầu gia sẽ lật tung cả phủ của chúng ta lên cho mà coi.”
Thứ mà Diệp Cẩn Ninh nhìn thấy đầu tiên sau khi mở mắt không phải là một gương mặt, mà lại là số mệnh.
Phương thị*, sinh vào năm Tuy Hoà thứ 8, người quận Xương, hồi trẻ từng là “ngựa gầy Dương Châu”**. Sau đó, bà ta được học sĩ Hàn Lâm Viện, Diệp Nguyên nhìn trúng và cưới về làm vợ lẽ (di nương***), sinh được một trai, một gái, con trai chết yểu. Vào mùng 10, tháng 3, năm Tuy Hoà thứ 40, bà ta đột ngột qua đời, hưởng dương 32 tuổi.
* Ghép họ với chữ “thị” là cách chỉ người phụ nữ thời xưa. Phương thị là người phụ nữ họ Phương. Liễu thị là người phụ nữ họ Liễu.
**Ngựa gầy Dương Châu: Chỉ những người phụ nữ có dung mạo đẹp nhưng xuất thân từ những gia đình nghèo khổ, từ nhỏ đã bị bán cho những kẻ “nuôi ngựa gầy” để đào tạo hát, múa, cầm, kỳ, thi, hoạ rồi bị bán cho các gia đình nhà giàu làm vợ lẽ.
***Di nương: Vợ lẽ / vợ bé. Thời xưa, con cái chỉ gọi mẹ cả (chính thê của cha mình) là mẹ (mẫu thân), gọi vợ lẽ của cha (kể cả mẹ ruột của mình) là di nương. Ở đây tui sẽ dịch xưng hô giữa Diệp Cẩn Ninh và mẹ ruột của mình, Liễu thị, là mẹ con thay vì dùng “di nương” nhé.
Diệp Cẩn Ninh nhìn chằm chằm vào hàng chữ “đột ngột qua đời vào mùng 10, tháng 3, năm Tuy Hoà thứ 40”, rồi nhìn tới khuôn mặt gầy tới khắc khổ của Phương thị. Mắt đau nhức tới mức không chịu được. Nàng nhắm mắt lại.
Diệp Cẩn Ninh không biểu cảm nhìn gương mặt người phụ nữ đẫm lệ ngồi kế bên giường, muốn chạm nhưng lại không dám chạm vào bà ấy. Nàng hỏi: “Bây giờ là ngày mấy, tháng mấy, năm Tuy Hoà thứ mấy?”
Nghe Diệp Cẩn Ninh hỏi, Liễu thị mới ngừng khóc mà trả lời: “Ngày 10, tháng 3, năm Tuy Hoà thứ 40. Làm sao con lại không nhớ cả ngày tháng thế này? Đều là tại mẹ không tốt, là tại mẹ không trông chừng con kĩ hơn, để con phải chịu khổ thế này.”
Nghe Liễu thị trả lời xong, Diệp Cẩn Ninh quay sang nhìn Phương thị. Gương mặt này đích thị là tướng đoản mệnh. Đầu nàng lại đau hơn nữa. Diệp Cẩn Ninh nhịn không được mà lấy hai tay che mắt lại rồi hét lên: “Người đâu tới kéo bà ta đi ngay. Ta không muốn nhìn thấy gương mặt xui xẻo này lượn lờ ở đây. Sắp chết rồi mà còn chạy tới chỗ ta, thật là xui xẻo quá đi, thật là làm dơ mắt ta.”
“Cái gì cơ?” Phương thị tức tới nỗi mặt đanh lại. “Tiểu tiện nhân kia, ngươi nói ai xui xẻo? Ai sắp chết?”
Phương thị tức tới mức muốn đánh Diệp Cẩn Ninh.
Liễu thị liền nhào tới, nhất nhất che chắn, bảo vệ Diệp Cẩn Ninh. “Không được đánh con gái ta. Ngươi mà dám động vào con gái ta, ta liều mạng với ngươi.”
Phương thị đánh hai lần đều đánh trúng Liễu thị. Liễu thị bị đánh nhưng vẫn lo lắng ôm lấy khuôn mặt của Diệp Cẩn Ninh, cẩn thận hỏi: “Con có thấy chỗ nào không thoải mái không?”
Diệp Cẩn Ninh day day mắt: “Mắt đau lắm.”
Liễu thị vừa thổi nhẹ vừa dỗ: “Không đau nữa rồi, mẹ thổi một tí là không đau nữa rồi.”
Diệp Cẩn Ninh gật gật đầu.
Không tránh được ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống của Phương thị, cũng chẳng quan tâm lời nói có đắc tội với ai không, Diệp Cẩn Ninh không vòng vo mà nói thẳng với Phương thị: “Bà ở đây nhìn ta cũng đâu có ích gì, cũng không thể thay đổi được việc bà sắp chết. Bà không sống nổi qua ngày hôm nay, tốt nhất nên sớm đi về xem xem còn tâm nguyện gì vẫn chưa hoàn thành.”
“Tiểu tiện nhân này, còn dám trù ta chết? Xem ra hôm nay nếu ta không đánh chết ngươi sẽ để lại một mối hoạ cho nhân gian.”
Phương thị dùng lực đẩy khiến Liễu thị ngã mạnh xuống đất. Diệp Cẩn Ninh có chút tức giận rồi.
Nàng trừng mắt nhìn Phương thị. Cũng không biết làm sao mà Phương thị đột nhiên ngã xuống đất, đầu gối đau tới mức bà ta thét lên khiến cho ma ma đứng ngoài cửa phải chạy vào.
“Ôi, dì Phương làm sao thế này?”
Phương thị đau tới nghiến răng nghiến lợi, được ma ma dìu ra ngoài. Lúc dời đi bà ta còn nói lời cay độc với Diệp Cẩn Ninh: “Ngươi chờ đó, ta sẽ đi nói với lão gia để lão gia xem thứ con gái ngoan mà Liễu thị nuôi dạy trù ếm dì nó như thế nào. Người cứ chờ bị lão gia lột da, rồi đưa tới cho tiểu Hầu gia ăn tươi nuốt sống đi!”
Diệp Cẩn Ninh không màng tới Phương thị mà nhìn về phía Liễu thị đang được dìu đứng lên.
Nhìn mặt con gái chỉ nhỏ bằng bàn tay, bởi vì hôn mê mấy ngày mà gầy đi nhiều, lúc mới tỉnh lại lại còn bị Phương thị mắng mỏ, đày đoạ một trận, Liễu thị đau lòng, lệ dâng trào trong mắt.
Nhưng chỉ một câu nói của Diệp Cẩn Ninh đã khiến cho nước mắt bà ngừng ngay lập tức!
“Người đừng khóc nữa. Vốn dĩ người đã có tướng đoản mệnh, chỉ còn sống được ít năm nữa, trước lúc chết lại còn bị mù. Số mệnh này của người còn chẳng bằng mệnh của bà mặt khắc khổ kia.”
Liễu thị: “…”
───────────────────
Chuỵ Cẩn mỏ hỗn quá =)) Má Liễu chắc shock ngang, con gái cưng tỉnh dậy sau hôn mê mà lạ ghê….

Leave a Reply to JennaCancel reply