"Not all those who wander are lost." Nhưng hình như tớ lại lạc đường rồi ~

Trong đầu ta chứa cuốn sổ sinh tử [003]

Rời khỏi thư phòng, Diệp Cẩn Ninh chạy thẳng về phía khu nhà nơi nàng và Liễu thị ở.

Liễu thị nhìn con gái lao vào phòng rồi không nói không rằng lục tìm đồ nữ trang. Đồ đạc rất nhanh bị lục tung, bày bộn khắp nơi thành một đống.

Liễu thị bối rối hỏi: “Con đang tìm thứ gì thế?”

Diệp Cẩn Ninh mới chợt nhận ra bên cạnh nàng còn có mẹ đẻ (Liễu thị), vì vậy liền hỏi: “Bao nhiêu năm sống ở phủ, người có khoản tiền riêng nào không?”

Liễu thị ngẩn người, nghĩ rằng Diệp Cẩn Ninh gặp phải chuyện gì cần tiền gấp. Bà bỏ bức vải thêu trong tay xuống rồi lấy chiếc hộp thêu từ gầm giường lên. Bên trong chiếc hộp chỉ có vài chiếc trâm lẫn mấy món trang sức đã cũ, hoàn toàn không tương xứng với vị trí vợ lẽ của một viên quan tam phẩm.

Nhìn những thứ không có mấy giá trị này, Diệp Cẩn Ninh có dự cảm không lành: “Đây là toàn bộ những thứ người tích góp được trong mấy năm nay?”

Liễu thị lúng túng tới đỏ mặt: “Vốn dĩ khi gả vào phủ Học sĩ mẹ cũng không mang theo nhiều của hồi môn. Mấy năm nay sức khoẻ lại yếu phải dùng tới chúng cho thân thể tiều tuỵ này, liên luỵ tới con phải chịu khổ cùng mẹ. Sợ rằng sau rồi con lấy chồng, mẹ không có gì cho con làm của hồi môn, khiến con mất mặt trước nhà chồng.”

Diệp Cẩn Ninh khổ não. Vậy là nàng vừa nghèo vừa ít văn hoá, ngang với việc tay trắng, hoàn toàn không có gì?

Hôn nhân đối với nàng xa vời như sao trên trời. Hiện tại, so với việc có hay không có của hồi môn, điều mà Diệp Cẩn Ninh lo lắng nhất chính là kế sinh nhai sau này. Sợ là không thể trông chờ gì được vào người cha nghèo khổ của nàng. Thêm nữa, nàng còn có người huynh đệ phá gia chi tử, hại cả nhà tán gia bại sản. Sau này nàng không phải trợ cấp cho nhà mẹ đẻ đã là may lắm rồi, còn mong gì điều ngược lại.

Người mẹ ruột nghèo khổ tuy rằng đoản mệnh nhưng thật lòng đối xử tốt với nàng. Nàng lại còn chiếm thân xác con gái ruột của người ta, nếu như không làm tròn đạo hiếu, chỉ sợ sẽ bị trời đánh, thánh phạt.

Nhưng mà bản thân số mệnh nàng đã là “5 không 3 thiếu”, thiếu tiền, thiếu thọ, thiếu quyền tới cùng cực! Mẹ ruột nàng nghèo tới một xu còn không có, không cho nàng được chút của cải tích luỹ nào. Diệp Cẩn Ninh nuôi thân còn khó khăn, làm sao có thể nuôi thêm người mẹ ốm yếu này?

Nàng chau mày suy nghĩ một hồi, rồi hạ quyết tâm!

Diệp Cẩn Ninh sẽ giúp người mẹ số khổ này thay đổi sổ mệnh! Không mong bà sống thọ hay hưởng nhiều phúc hơn, chỉ mong bà khoẻ mạnh, sống lâu thêm vài năm, đừng để số nàng thực sự phải mồ côi, goá bụi, cô đơn, tàn tật.

Sau đó nàng sẽ tìm một người có bối cảnh vững chắc để làm “túi tiền”, không đúng, làm “chỗ dựa”.

Diệp Cẩn Ninh ngay lập tức nhớ tới tiểu Hầu gia. Nàng chưa gặp hắn, cũng không biết số mệnh hắn ra sao, có tư cách làm “túi tiền”, à không, làm “chỗ dựa” cho nàng hay không. Nhưng việc hắn “lấy” một mạng con gái nhà người ta cũng coi như duyên nợ, nhân quả khá sâu.

Nhất là khi nàng biết được kết cục cuối đời của mình, Diệp Cẩn Ninh không thể sống “thanh tâm quả dục”, không màng tới tiền tài, coi tiền như rác được!!!

”Con à…”, Liễu thị lo lắng hỏi: ”Con có trách mẹ không?”

Diệp Cẩn Ninh xua xua tay: “Không sao đâu mẹ. Ba đời nhà mẹ đều làm ăn xin, nếu như không phải người lọt vào mắt của cha (Tam lão gia) thì có khi bây giờ cũng bị nhà chồng bỏ, rồi lại phải tiếp tục đi ăn xin. Hy vọng người có tiền thực sự là làm khó cho người rồi.”

Diệp thị: “….”

Lời nói này nghe thực sự có gì đó rất không ổn!!!

***

Diệp Nguyên Thú tức tới đau nhức lồng ngực nhưng vẫn phải nhịn xuống để lo xong hậu sự cho vợ lẽ. Cả đời này ông cũng không muốn nhìn thấy đứa con gái bất hiếu kia nữa. Thế nhưng mẫu thân ông lại cho người tới gọi ông đem đứa con gái nhỏ này tới gặp bà.

Lúc Diệp Cẩn Ninh bị gọi ra ngoài, cả người đều lộ vẻ không vui, mặt mũi không chút biểu cảm. Vốn dĩ nó làm cho ông tức giận, vậy mà nhìn như người cha này chọc giận nó vậy!!!

Diệp Nguyên Thú tức nghẹn trong lòng, nhưng vẫn dặn dò con gái: “Bà lớn tuổi rồi, không thể bị làm cho tức giận. Trước mặt bà ngươi đừng ăn nói hàm hồ như trước mặt ta.”

Diệp Cẩn Ninh thờ ơ đồng ý và nói: “Tam lão gia yên tâm, con không bao giờ chọc tức ai cả.”

Diệp Nguyên Thú nghẹn họng, “không chọc tức ai”, thế tối qua là ai làm cho ông tức tới mức muốn hộc cả máu?!

Diệp Nguyên Thú mở miệng muốn giáo huấn Diệp Cẩn Ninh. Thế nhưng khi nhìn thấy trán con gái vẫn còn băng bó, khuôn mặt nhỏ nhắn thì tái nhợt, ông đành nuốt xuống những lời muốn nói: “Không có phép tắc gì hết. Ai là Tam lão gia? Ta là cha ngươi.”

Diệp Cẩn Ninh “ừm” một tiếng, biểu thị là mình đã biết.

Dường như nhớ ra cái gì, Diệp Nguyên Thú vội vàng bổ sung: “Những lời hỗn xược ngươi nói với ta tối qua, ta coi như là chưa nghe thấy, ngươi cũng đừng nhắc trước mặt bà nội. Bà nội nói gì, ngươi đáp lại là được, đừng có mà mồm mép tép nhảy. Ngươi không được ngang bướng, ngỗ nghịch với bà, nhớ chưa?”

Diệp Cẩn Ninh khó hiểu hỏi lại: “Lời hỗn xược là lời nói như thế nào?”

Diệp Nguyên Thú quay đầu nhìn khuôn mặt con gái mơ mơ hồ hồ không giống như đang giả vờ. Ông chỉ có thể nhịn xuống và trả lời: “Những lời hỗn xược là chỉ những lời nói hoang đường, xằng bậy tới cùng cực, giống như những lời mà ngươi nói với ta tối qua.”

Diệp Cẩn Ninh phản bác: “Tam lão gia, con không bao giờ nói những lời hoang đường, con chỉ nói sự thật.”

Diệp Nguyên Thú nhức nhức cái đầu nhìn Diệp Cẩn Ninh vừa chạy vừa nhảy đi về phía trước. Ông túm lấy góc váy của nàng kéo lại và dặn: “Tóm lại là bà nội hỏi cái gì thì ngươi trả lời cái đó, không hỏi thì đừng có nói.”

Diệp Cẩn Ninh gật gật đầu, điều này thì nàng làm được.

Tuy rằng nhận được sự đảm bảo từ con gái nhưng Diệp Nguyên Thú vẫn cảm thấy bất an. *=)))))))))))))))))

Hai cha con rất nhanh đã tới Từ Ân Đường, nơi lão phu nhân (bà nội) ở. Lão phu nhân dựa nửa người vào giường. Bà nhìn thấy Diệp Nguyên Thú dẫn con gái tới thì gọi Diệp Cẩn Ninh tới trước mặt bà và bảo hai cha con ngồi xuống.

Lão phu nhân có gương mặt hiền từ, nhìn qua có vẻ là một người dễ mến, dễ gần. Thế nhưng Diệp Cẩn Ninh nhìn bà lại không khỏi cau mày.

“Nha đầu Cẩn, chuyện của con ta đã nghe cha con nói lại rồi. Lần này làm bị thương thằng bé (tiểu tử) phủ Tĩnh An Hầu cũng không phải là chuyện gì lớn. Lát nữa bảo mẹ con chuẩn bị một phần lễ vật. Con với mẹ đi tới phủ Tĩnh An Hầu xin lỗi thằng bé một tiếng. Chuyện này cũng coi như là kết thúc.”

Lão phu nhân nói xong, người phụ nữ nhìn khá phúc hậu bên cạnh bà liền đứng lên “dạ” một tiếng. Bà là Tạ thị, vợ cả của Diệp Nguyên Thú, cũng là mẹ cả của Diệp Cẩn Ninh.

Diệp Cẩn Ninh liếc bà một cái, sau đó không nhìn tiếp nữa.

”Nhưng mà ta phải nói rõ với con, chuyện xảy ra khi 3 chị em các con cùng nhau ra ngoài. Nha đầu Tuyên nhút nhát. Mẹ ruột con bé lại vừa mới qua đời. Vì thế, lần này sợ là con bé không thể cùng con đến phủ Tĩnh An Hầu, đỡ cho nó bị doạ tới ốm người. Còn nha đầu Minh, đích nữ (con gái vợ cả) của bác hai con, từ bé đã được nuôi nấng bên cạnh ta. Ta nhìn con bé lớn lên, tính cách nó thế nào, ta là người rõ nhất. Con bé chắc chắn không thể xung đột với thằng bé nhà họ Hà. Dĩ nhiên bà nội tin con không cố ý làm thằng bé bị thương. Nhưng nhà họ Hà cứ cắn chặt mãi việc này không buông. Bọn họ đòi phải có người đứng ra nhận tội. Bà nghĩ đi nghĩ lại, vẫn là phải để con phải chịu ấm ức rồi.”

Hai người mà lão phu nhân nhắc tới, một người là Diệp Tuyên Nhiên, con gái của dì Phương (Phương thị), lớn hơn Diệp Cẩn Ninh một tuổi, yếu ớt mỏng manh, tưởng chừng gió thổi qua cũng ngã. Người còn lại là Diệp Minh Mặc, con gái vợ cả của Diệp Khánh An, con trai thứ 2 của lão phu nhân, được nuôi bên cạnh bà từ nhỏ. Diệp Minh Mặc xán lạn đoan trang, ai gặp cũng không nhịn được mà phải khen một tiếng.

Diệp Cẩn Ninh có 2 người chị gái. Chị cả đã đi lấy chồng. Ở nhà chỉ còn lại Diệp Cẩn Ninh và Diệp Tuyên Nhiên.

Ơ hay, thế là đang chuẩn bị đem ta ra gánh thay hết tội sao?

Diệp Cẩn Ninh lại nhìn số mệnh cả đời của lão phu nhân.

Tần thị, còn gọi là Tần Thái Quân, là người có quyền lực cao nhất trong Diệp phủ. Bà sinh được ba người con trai: Diệp Thịnh Quang, Diệp Khánh An, và Diệp Nguyên Thú. Cả đời bà tận hưởng vinh hoa phú quý.

Tần Thái Quân có con cháu đầy đàn. Trong đó, người có triển vọng nhất là con trai thứ ba của bà, Diệp nguyên Thú. Người không có tiền đồ nhất là con trai thứ hai, Diệp Khánh An.

Diệp Khánh An từ bé đã ưa nhìn hơn hai anh em của mình, lại khéo mồm nịnh nọt khiến lão phu nhân hoàn toàn thiên vị ông ta. Tất cả mọi thứ tốt đẹp bà đều nghĩ cho nhà con trai thứ hai. Tới cả lúc chết bà vẫn còn tâm tâm niệm niệm muốn Diệp Khánh An được kế vị.

Về việc làm bị thương tiểu Hầu gia, lão phu nhân dăm ba câu đã muốn kéo nhà con trai thứ hai thoát khỏi liên can. Đúng là thiên vị không tưởng tượng nổi!

Diệp Cẩn Ninh nhìn về phía Diệp Nguyên Thú. Rõ ràng là ông có tức giận, mặt mũi nhìn khó coi, thế nhưng ông vẫn nhịn xuống.

Diệp Nguyên Thú có thể nhịn, nhưng Diệp Cẩn Ninh thì không. Đối với nàng, vị lão phu nhân này cũng chỉ là một người xa lạ. Huống hồ, lời nói của bà cực kì không đúng. Cùng là cháu gái, tại sao cách đối xử lại khác nhau tới vậy?

Một cháu gái là người, thế cháu gái còn lại không phải là người sao?

Vừa mới định nhắc lão phu nhân đôi ba câu là thiên vị sẽ không có kết quả tốt, Diệp Cẩn Ninh liền nghe thấy bà nói tiếp: “Nha đầu Cẩn, bà nội cũng không để con phải chịu ấm ức một cách vô ích. Cuối năm bác hai con sẽ thi đánh giá. Đợi đến lúc bác con thăng chức và được cho về kinh thành nhận chức quan, kế vị chức tước, khi đó vì con đối xử tốt với nha đầu Minh, bác hai con sẽ ghi nhận và không để con phải chịu thiệt.”

Thế này mà cũng nói ra được, có khác gì nằm mơ giữa ban ngày đâu!

Diệp Cẩn Ninh vội vàng nói: “Lão thái thái, người tốt nhất là bỏ ngay hi vọng này đi. Cả đời này Nhị lão gia cũng không thể làm quan, kế vị chức tước gì đâu. Tới lúc chết bác ấy cũng chỉ là quan ngũ phẩm mà thôi. Từ đầu tới cuối, người con trai có tiền đồ nhất của người là Tam lão gia (*cha ẻm =))). Việc mà người nói thực sự không có khả năng xảy ra. Vì vậy người nên dập tắt hi vọng càng sớm càng tốt.”

Tay lão phu nhân run rẩy. Nha hoàn vốn dĩ đang chuẩn bị bón thuốc cho bà cũng ngây ra. Tạ thị, vợ cả của Diệp Nguyên Thú sửng sốt tới ngơ người.

Diệp Nguyên Thú chết lặng, không nói lên lời. Ông là người duy nhất ngay lập tức biết rằng sắp có chuyện xảy rồi.

Diệp Cẩn Ninh dường như không phát hiện sự bất thường của mọi người xung quanh. Nàng vẫn thẳng thừng mà nói: “Còn nữa lão thái thái, con phải đính chính chút, Nhị lão gia không những không được làm quan và kế vị chức tước, bác ấy còn chết nơi đất khách quê người, cả đời cũng không được điều lại về kinh thành.”

Diệp Nguyên Thú trực tiếp nhắm chặt hai mắt. *Amen, =))))))))))

Bây giờ ông đánh chết đứa con gái bất hiếu này liệu có còn kịp không?

───────────────────
Chị Cẩn mỏ hỗn số hai không ai nhận số một =)))))

Leave a Reply

Discover more from

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading