Bỏ đi, không cần đánh chết, nhét thẳng lại vào bụng, coi như chưa từng sinh ra cái thứ bất hiếu này.
“Ngươi ngươi ngươi…” Lão phu nhân tức đến mức đau cả ngực, “Đồ hỗn xược, đồ hỗn xược! Ngươi nói gì? Ngươi lại dám nguyền rủa Nhị bá của ngươi?”
Tần Thái Quân nhìn cây gậy chống đặt ở góc tường, định với tay lấy, nhưng thân thể yếu ớt, vừa định động đậy liền mềm nhũn ngã xuống.
Diệp Cẩn Ninh lắc đầu, con người đúng là vậy, chỉ thích nghe những lời dễ nghe.
Nhưng nàng là con cháu của nhà họ Diệp, rõ ràng biết tương lai chẳng hề tốt đẹp như lão phu nhân nghĩ, Nhị lão gia cũng chẳng thăng quan tiến chức, quan vận hanh thông như lời nàng nói. Làm sao nàng có thể để lão phu nhân tự lừa mình dối người mà nảy sinh vọng niệm được chứ?
Chỉnh đốn sớm, con người sẽ không vọng tưởng, không vọng tưởng thì sẽ biết đủ, mà một khi biết đủ, tự nhiên sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra.
Lợi cho dân, lợi cho quốc, lợi cho gia tộc. Đã trở thành cháu gái của lão phu nhân, nàng đương nhiên phải nghĩ cho gia đình này.Nàng nghĩ một chút, vẫn nên chỉnh đốn đôi câu: “Lão thái thái, làm sao người có thể nói bừa như vậy được? Nếu con nguyền rủa Nhị lão gia, là sẽ tạo nghiệp đấy. Những lời này, con nói đều là vì tốt cho người thôi. Lão Tử trong Đạo Đức Kinh từng nói: Đạo đức bất xướng, thiên hạ bất ninh; vi vật sinh tham dục, tham dục sinh vọng niệm, vọng niệm tức họa căn, họa căn tất đại loạn.
Ngay cả Lão Tử cũng hiểu rằng làm người không thể sinh vọng niệm. Người đã sống đến từng này tuổi sao lại không hiểu điều đó? Việc Nhị lão gia thăng quan tiến chức này nọ chẳng phải chính là vọng niệm của người sao? Là cháu gái của người, con đương nhiên phải xua tan những ảo tưởng không thực tế của người rồi. “Đồ nghiệt chướng này! Ngươi nguyền rủa Nhị bá của ngươi khách tử tha hương, còn dám nói Nhị bá thăng quan tiến chức đều là ảo tưởng không thực tế của lão thân? Tốt, tốt lắm! Thú nhi, ngươi xem cái đứa con gái ngoan ngươi nuôi dạy đây này!”
Diệp Nguyên Thú không nói hai lời, lập tức quỳ xuống: “Lão thái thái người bớt giận.” Lời còn chưa dứt, Diệp Nguyên Thú liền nhận ra không ổn, sao hắn cũng học theo đứa nghịch nữ kia mà gọi lão thái thái chứ?
Hắn vội vàng sửa lời: “Mẫu thân, đều là nhi tử bất hiếu, không dạy dỗ con gái cẩn thận. Mẫu thân bớt giận, nhi tử sẽ lập tức về dạy bảo lại con gái.”
Diệp Nguyên Thú vốn dĩ có ý tốt, muốn tranh thủ trước khi mọi chuyện vượt khỏi tầm kiểm soát thì lập tức đưa con gái đi, nhưng Diệp Cẩn Ninh lại không cảm nhận được nỗi khổ tâm của hắn.
Diệp Cẩn Ninh nghe thấy Diệp Nguyên Thú một câu lại một câu “bớt giận,” thân mình liền co lại, cuối cùng lộ ra chút thần sắc sợ sệt. Điều này khiến Diệp Nguyên Thú bất giác cảm thấy chút an ủi.
Biết sợ hãi nghĩa là vẫn còn cơ hội sửa chữa lại con người. Đều là lỗi của hắn vì ngày thường lơ là dạy dỗ, để mặc cho nàng bị di nương nuôi thành cái tính cách này.
Diệp Cẩn Ninh cẩn thận thò đầu ra, khẽ hỏi: “Lão thái thái, người giận rồi sao? Người đừng giận nữa, lỡ giận mà mất mạng thì sao.”
“Ngươi vừa nói gì?” Lão phu nhân run rẩy chỉ tay về phía nàng, “Ngươi đúng là muốn chọc giận ta đến chết mới cam lòng đúng không?”
Những lời này thực sự quá cay nghiệt. Diệp Cẩn Ninh từng là ni cô, mười năm tu hành thành kính dưới chân Phật Tổ. Dù sau này nàng hoàn tục, không còn là người của Phật môn, nàng cũng tuyệt đối không làm ra những chuyện vô nhân tính như vậy.
Lão thái thái muốn nàng nhận tội chọc giận bà đến chết, nhưng nàng không đồng ý. Người khiến bà tức giận đến mất mạng vốn không phải là nàng, sao nàng có thể gánh tội thay cho kẻ khác?
Nàng cảm thấy cần phải nói rõ sự thật với lão phu nhân:
“Lão thái thái, người yên tâm. Quả thực người sẽ mất mạng vì bị con cháu bất hiếu làm tức giận, nhưng không phải hôm nay. Giờ người vẫn chưa đến số đâu. Con xem qua rồi, người mất vào năm Tùy Hòa thứ 42, tức là còn sống được hai năm nữa, sao có thể là con làm người tức chết được? Nói năng phải dựa vào lương tâm chứ.”
Diệp Cẩn Ninh nghĩ một chút rồi bổ sung: “Phật Tổ có thể làm chứng cho con, con chưa bao giờ chọc giận ai cả.”
Mọi người: “…”
Diệp Nguyên Thú /Lão phu nhân/Tạ thị/Nha đầu: “Quỷ nó tin!”
“Nghiệt chướng, đúng là nghiệt chướng! Nhà họ Diệp chúng ta rốt cuộc đã tạo nghiệt gì mà nuôi ra loại con cái không biết tôn trọng trưởng bối như thế này?” Lão phu nhân giận đến run người, vội chỉ vào cây gậy ở góc tường: “Còn không mau mang gậy của ta tới! Hôm nay ta phải đánh chết nó!”
Diệp Cẩn Ninh có chút ngơ ngác, hoàn toàn không biết mình đã làm sai điều gì mà lại phải bị đánh.
“Lão thái thái, người bình tĩnh lại đi, cẩn thận hại đến sức khỏe,” Tạ thị thấy tình hình không ổn, vội bước lên khuyên can.
Nhưng lão phu nhân thực sự tức giận, nhất quyết phải đánh Diệp Cẩn Ninh một trận. Nha hoàn đành phải mang gậy tới cho lão phu nhân. Lão phu nhân cầm lấy gậy, không nói lời nào mà đánh thẳng về phía Diệp Cẩn Ninh.
Diệp Cẩn Ninh vốn định tránh đi, nhưng Diệp Nguyên Thú đã nhanh tay túm chặt nàng lại.
Cây gậy của lão phu nhân không đánh trúng Diệp Cẩn Ninh mà lại giáng xuống người Diệp Nguyên Thú. Nàng mở mắt ra nhìn, chỉ thấy Diệp Nguyên Thú đứng chắn trước mặt mình, chịu một gậy thay nàng.
“Lão gia!”
“Tam lão gia,” Diệp Cẩn Ninh chớp mắt đầy khó hiểu, định mở miệng nói gì đó.
Diệp Nguyên Thú, vốn hiểu rõ “bản lĩnh” của Diệp Cẩn Ninh, lập tức nói:
“Con im miệng lại.”
Diệp Cẩn Ninh chỉ đành ngoan ngoãn ngậm miệng.
Lúc này Diệp Nguyên Thú mới quay sang lão phu nhân: “Mẫu thân, mọi lỗi lầm đều là lỗi của con, là con đã không dạy dỗ tốt nữ nhi. Người muốn đánh muốn mắng gì cũng đúng, nhưng sao có thể để người phải tự ra tay? Con sẽ đưa nó về quản giáo nghiêm khắc, đảm bảo không có lần sau.”
Lão phu nhân vô tình đánh nhầm vào con trai mình, trong lòng vừa giận vừa xót. Dù bà thiên vị nhị phòng, nhưng không có nghĩa là bà không thương tiểu nhi tử của mình. Huống hồ, bà còn trông cậy vào tam phòng để dưỡng già, không muốn làm lớn chuyện quá. Vì thế, bà cũng thôi ý định tiếp tục đánh mắng.
Bà mệt mỏi ngồi xuống, nói: “Thôi đi, thôi đi. Con mau đưa nó đi đi, đừng để nó ở đây chướng mắt ta nữa.”
Diệp Nguyên Thú vâng lời, trước khi đi còn dặn Tạ thị ở lại chăm sóc lão phu nhân, đừng để bà tức giận thêm nữa.
───────────────────
Trên đường về, Diệp Cẩn Ninh yên lặng đến đáng sợ. Diệp Nguyên Thú quay đầu lại nhìn nàng, thấy vẻ mặt nàng bình thản, dáng điệu có vài phần nhu mì, yên tĩnh mà nữ nhi nên có, trong lòng vốn không thoải mái nay cũng dịu đi đôi chút.
Từ khi Diệp Cẩn Ninh ra đời đến nay, mười bốn năm trời, quả thực hắn rất ít khi tự mình dạy dỗ nàng, thậm chí gặp nàng cũng không nhiều. Hôm nay nàng có hành động như vậy, ngẫm kỹ lại, ít nhiều gì cũng có phần trách nhiệm của hắn.
Nghĩ đến đây, trong lòng dâng lên một chút áy náy, khẽ thở dài, định bụng sẽ hảo hảo dạy dỗ Diệp Cẩn Ninh một phen.
Thế nhưng, Diệp Cẩn Ninh lại ngẩng đầu lên trước, nét mặt nghiêm túc, vẻ vô cùng trang trọng. Nàng nói: “Tam lão gia, tuy cây gậy của lão thái thái chưa chắc đã đánh trúng ta, nhưng một khi tam lão gia đã thay ta chịu đòn này, ta liền nợ tam lão gia một phần nhân quả. Ta không phải hạng người vong ân bội nghĩa. Tam lão gia cứ yên tâm, khi nào ta gặp được kẻ bất hiếu đã khiến ngài tiêu tán hết gia tài vào những năm cuối đời, ta nhất định sẽ thay ngài đuổi hắn ra khỏi phủ, tuyệt đối không để hắn tiếp tục làm liên lụy đến ngài!”
“Ngươi nói cái gì? Ngươi muốn đuổi con trai ta đi sao?”
Diệp Cẩn Ninh không đáp, nhưng vẻ mặt rõ ràng đã thừa nhận ý tứ đó, lại còn mang theo dáng vẻ như bản thân chịu thiệt thòi lắm.
Diệp Nguyên Thú thở dồn dập, tay ghì chặt ngực, tức giận quát: “Người đâu! Mau đem con nhãi này đuổi ra ngoài cho ta!”
Lúc này hắn mới nhận ra, vừa rồi mình đúng là hồ đồ đến nực cười, thế mà lại thay cái đứa nghịch nữ này chịu đòn. Hắn đáng lý phải để mặc cho lão thái thái đánh nàng đến chết mới phải!
───────────────────
Chuyện Diệp Cẩn Ninh làm cho Tần thái quân tức giận đến suýt ngất xỉu rất nhanh đã lan khắp phủ. Những lời đồn được truyền nhiều nhất chính là nàng nguyền rủa nhị lão gia khách tử tha hương, cả đời lận đận không thể điều chuyển về kinh, còn nguyền cả Tần thái quân sẽ bị con cháu làm tức chết. Nhất thời, ánh mắt mọi người nhìn Diệp Cẩn Ninh đều tràn ngập vẻ khác lạ.
Những chuyện này đối với Diệp Cẩn Ninh chẳng tổn thương chút nào, nhưng với Liễu thị thì lại là chuyện khác.
Liễu thị vì những lời xì xào sau lưng mà đến cửa cũng không dám bước ra, cả ngày chỉ ngồi trong phòng thở dài thườn thượt.
Tần thái quân dù bị Diệp Cẩn Ninh làm tức đến thảm hại, nhiều ngày liền vẫn chưa thể hồi phục, nhưng bà vẫn nhớ mục đích ban đầu khi gọi Diệp Cẩn Ninh đến. Nhịn cơn đau thắt nơi lồng ngực, bà vẫn căn dặn Tạ thị phải đích thân dẫn Diệp Cẩn Ninh đến phủ Tĩnh An Hầu xin lỗi.
Toàn bộ màn khiến Tần thái quân tức giận của Diệp Cẩn Ninh, Tạ thị đều chứng kiến. Bà ta tận mắt thấy nàng làm lão thái thái giận đến mức nghẹt thở, thiếu chút nữa không thở nổi. Bởi vậy, trong lòng bà ta càng thêm e dè Diệp Cẩn Ninh.
Nhưng dù bà ta có sợ đi nữa, thì mệnh lệnh của mẹ chồng sao bà ta dám không nghe? Chỉ đành nhận lệnh, gọi Diệp Cẩn Ninh theo cùng.
Chỉ là, trên đường đi, Tạ thị luôn tránh ánh mắt của Diệp Cẩn Ninh, không dám nhìn thẳng vào nàng.
Diệp Cẩn Ninh lấy làm khó hiểu, cứ nhìn chằm chằm vào bóng lưng vị mẹ cả này, cảm thấy vô cùng kỳ quái, cuối cùng đành lên tiếng hỏi: “Tam thái thái, vì sao người không nhìn con? Chẳng lẽ con trông rất đáng sợ sao?”
Diệp Cẩn Ninh vốn không để tâm đến dung mạo, trong mắt nàng đẹp hay xấu cũng chẳng có gì khác biệt, cuối cùng cũng chỉ là một bộ xương khô. Nhưng nàng cũng biết rằng, những người khác lại rất để ý đến “lớp da” đi lại giữa cõi đời này. Điều đó khiến nàng buộc phải để tâm hơn một chút.
Tạ thị nghe nàng nói thì cả người cứng đờ. Bà ta cố nặn ra một nụ cười gượng gạo, quay lại nói: “Nha đầu Cẩn, con nói đùa rồi, con giống như tiên đồng vậy.”
“Nếu vậy, vì sao người không nhìn con?” Diệp Cẩn Ninh không thích cứ phải nhìn bóng lưng người khác suốt đường đi.
“Cái này…” Tạ thị nhất thời chẳng nghĩ ra được lý do nào thỏa đáng để đáp lời.
Diệp Cẩn Ninh nhớ lại trước khi ra khỏi cửa, Liễu thị không ngừng dặn đi dặn lại nàng đừng nói lung tung, Diệp Nguyên Thú cũng phái người tới căn dặn nàng: “Có thể ngậm miệng thì ngậm miệng.” Nàng chợt hiểu ra một chút, thì ra bọn họ sợ nàng nói “lời hỗn xược”!
Nàng bĩu môi, thấy Tạ thị có vẻ không được tự nhiên, trong lòng nghĩ những người này đúng là lo xa. Thế là nàng lên tiếng giải thích: “Tam thái thái, người cứ yên tâm đi. Tam lão gia và di nương đã dặn con phải ít nói lại. Hơn nữa, con đối với chuyện của người cũng chẳng mấy hứng thú. Cuộc đời người quá bình thường, không có gì đáng để xem cả.”
Tạ thị nghe nàng nói vậy thì vừa định thở phào nhẹ nhõm, liền nghe nàng tiếp tục: “Ngoài việc trung niên mất con, cuối đời sớm tối bên ngọn đèn chốn cửa Phật, thì chẳng còn gì để nói nữa.”
Tạ thị: “……”
───────────────────
P/S: Tính ra tam phòng khá dễ thương với thương con cái, Liễu thị là mẹ ruột không tính, Tam lão gia với Tạ thị cũng không dùng quy tắc bàn tay phải với chị Cẩn dù bị lời chỉ nói hù cho hết hồn chim én =)))

Leave a Reply